Trời sinh lũ quét mọi miền
Thiên Binh Thiên Tướng du thuyền Rồng chơi
Đổi thay tất cả gầm Trời
Luật hình ba-bảy ở đời ứng ngay
Nước Tàu cho chí nước Tây
Toàn cầu thế giới cũng đầy vạ tai
Đại Vương Hưng Đạo xuất tài
Hô quân dựng sóng, các Ngài bày binh
Lệnh này là của Thiên Đình
Cõi Trần Trái Đất vô hình hoán phong
Thơ Sen cứ chảy ròng ròng
Cơ Trời vận nước từ trong Địa Cầu
Cõi Trần nay có biết đâu
Chẳng cần nghiên cứu từng câu từng lời
Bao năm Thiên Tướng thả lời
Cho Trung Nam Bắc Đất Trời Kỷ Nguyên
Nay Cha đâu có được yên
Chỉ lo con cháu mọi miền quê hương
Cho nên nay bút văn chương
Mười tám triều đại đưa đường cháu con
Có tâm lễ Thánh thì còn
Thánh đi đánh giặc mới tròn tự do
Thánh cho Thơ lạ dặn dò
Thánh cho ngòi bút để dò nông sâu
Thánh nay cho quả Địa Cầu
Phát âm Thơ lạ từng câu từng lời
Cõi Trần khinh rẻ cõi Trời
Khinh Cha, khinh Mẹ, khinh lời Cha Ông
Hôm nay một cuộc Đại Đồng
Phong quang Trái Đất sạch trong Đất Trời
Tâm linh diệt giặc bằng lời
Thánh về khuyên bảo, cho đời Thơ Hoa
Không tin đổ cửa bay nhà
Cho ban cứu hộ phải ra hiện trường
Binh lính khênh xác chết trương
Tàu to tàu bé thuồng luồng lật nghiêng
Thế rồi cho xuống Diêm Vương
Một sự kiện lạ chiến trường tâm linh
Trận đồ Thiên Tướng bày binh
Phong quang Quả Đất rùng mình biển khơi
Sóng to cao ngất từng Trời
Tàu thuyền chạy tránh tơi bời Biển Xanh
Sóng cồn gọi gió sao nhanh
Thuỷ Tề, Cha hỏi lòng thành của ai
Dân ngư lại gọi thuyền chài
Đã ăn quân tướng của Ngài bao năm
Nén hương chẳng có mà chăm
Lễ Thiên cầu nguyện con ăn của Trời
Hôm nay thay Đất đổi đời
Biển Xanh lên tiếng khắp nơi gọi hồn
Tôn vinh Thần Lũ sóng cồn
Tôn vinh Thần Gió là hồn Kỷ Nguyên
Tôn vinh Ngài khắp mọi miền
Ngài cho mát cả trên Thiên, dưới Trần
Thuỷ Tề vũ Hội Rồng Lân
Trên Thiên dưới Thuỷ ầm ầm phong ba
Đạo Trời là Đạo Ông Cha
Thiên linh cách mạng đánh tà, trị dân
Vua Hùng Phép Nước xử phân
Công danh vận kỷ Kỳ Lân rộn ràng
Bút thiêng từ cõi Thiên Đàng
Giáng xuống Hạ giới hai hàng Quân Vương
Hô quân đi khắp chiến trường
Tâm linh ngoại cảm lên đường trừ phi
Những quân vô Đạo, bất nghì
Nay Vua xoá sổ để thì phong quang
Phong quang các nước, muôn làng
Phong quang Quả Đất nay càng nhiều hơn
Nơi nào có nén hương thơm
Lễ đúng Tiên Tổ đội ơn Vua Hùng
Nơi nào Thiên Tướng thỉnh mời
Thì phù nơi ấy khỏi trôi cửa nhà
Nơi nào chẳng cúng Ông Cha
Thi nhau đi cúng Phật Đà ngoại bang
Thì đổi từng nước từng làng
Gậy Ông Thánh Gióng lại phang ầm ầm
Nơi nào uống nước quên ân
Quên nay Tiên Tổ, để Trần tự lo!
Kỷ Nguyên đã bước sang Đò
Lời Vàng Tiếng Ngọc, Cha cho Trúc Đào
Nơi nào bảo chẳng nghe sao
Thì bao bệnh tật lại hao tốn tiền
Nơi nào có đức là Tiên
Nghe Cha như ý, đừng phiền Trời cao
Có khi mưa đổ ào ào
Có khi thành gió lại chao đảo cành
Tiền Cha cho ngọt bát canh
Lời Cha thả xuống vẫn hành quân xa
Ta về mà nhắn gửi ta
Đổi về Đạo Mới Ông Cha Cội Nguồn
Thì thân con chẳng có buồn
Được nghe Thơ lạ hùng hồn Kỷ Nguyên
Trúc Đào Cha đổ tự nhiên
Như là thuốc bổ, như Tiên cho phần
Có phúc Cha để cho phần
Có tâm thì biết Thơ Thần mà lo
Qua sông thì khỏi đắm đò
Ra biển thoát khỏi tàu to đắm chìm
Lệnh này - Sao Hoả Sao Kim
Thiên Âm ba cõi đi tìm kẻ gian
Của Trời vật báu chan chan
Đó là Quả Đất đã ban bố nhiều
Con ơi, Lời Ngọc Cha chiêu
Điều về cõi Thế bao nhiêu là tình
Là vạn mã Thiên Binh xuống gấp
Trời xưa cao nay xuống thấp rồi
Có tâm xanh lộc nở chồi
Nuôi đoàn quân Thánh, khỏi trôi cửa nhà
Quân tu gọi đội quân ma
Mắt phàm đâu biết biển xa có hồn
Thuỷ cung phát lệnh dập dồn
Bão tan, lại dựng sóng cồn Biển Đông
Có khi nước ngập ruộng đồng
Lại làm sụt núi, thần thông đó mà
Lời Thần nhắn nhủ cho ta
Phải tìm Nguồn Cội Ông Cha của mình
Tìm ai bọc trứng dưỡng sinh
Ra dòng máu huyết Thiên Đình Trời cao
Tìm ai mưa đổ ào ào
Tìm ai suối chảy chui vào rừng sâu
Tìm ai cho đúng mà cầu
Thoát qua thảm hoạ lụt sâu cửa nhà
Tìm ai là Mẹ là Cha
Để được vinh hiển để ta có Nguồn
Con ơi, sao Mẹ thấy buồn
Các con chẳng biết Cội Nguồn Tổ Tông
Tìm ai sinh núi sinh sông
Sinh ra huyết mạch Máu Hồng các con
Mong rằng đến lúc lọc sàng
Phong quang Quả Đất nước làng năm châu
Mẹ nay là Quả Địa Cầu
Sinh ra mưa nắng vườn trầu xanh tươi
Sinh ra nòi giống con người
Mà con chẳng biết những lời Mẹ răn
Ai sinh ra gạo con ăn
Mà chẳng biết Mẹ trở trăn thế nào
Thiên Cơ vận kỷ ra sao
Con mà có đức Mẹ trao Lời Thần
Để tưới cho khắp Thần dân
Để Thơ Mẹ sáng vạn xuân kỷ này
Đường đi Mẹ day con hay
Mà con chẳng biết nâng tay về nhà
Về nhà có Mẹ có Cha
Có ông Thánh Gióng tre ngà cầm tay
Có Thần có Thánh hôm nay
Trị dân vận kỷ mới thay Áo Hồng
Con nào biết Mẹ chấm công
Thì thoát được nạn chết sông chết đò
Biết Mẹ, cho cả ấm no
Cười tươi hoa nở, Mẹ cho nụ cười
Thần thông của Mẹ trên Trời
Hoán phong dựng vũ đổi đời Kỷ Nguyên
Trời buồn, mưa mãi triền miên
Đó là Mẹ khóc chẳng yên Địa Cầu
Nơi thì động đất sập lầu
Nơi đắm tàu biển, rừng sâu rung cành
Bốn phương Trái Đất không lành
Đổi đời thay đất, Trời hành thế gian
Đây là Sắc Lệnh Mẹ ban
Cho Thơ xuống thế con làm theo ai
Muôn vàn cơ cảnh ra tai
Phong quang Quả Đất, Trời sai binh hành
Con gà đã gáy sang canh
Hỏi ai đến lúc tâm thành nỉ non
Hỏi ai chân cứng đá mòn
Hỏi ai Quả Đất quay tròn Kỷ Nguyên
Trời cao nhiều chuyện bí truyền
Tâm linh ngoại cảm vô hình ai hay
Thơ Rồng Mẹ thảo ra đây
Non xanh nước biếc Thơ đầy thế gian
Lời Vàng Tiếng Ngọc Mẹ ban
Các con sẽ hiểu lọc sàng hạt nhân
Thơ đây Mẹ lại xuất thần
Có tâm con đọc, Mẹ gần bên con
Quả Cầu vận kỷ nước non
Làm sao xứng đáng là con Tiên Rồng
Thiên Ca Mẹ thảo Trúc Hồng
Phong quang Quả Đất mọi miền năm châu
Con ơi, trăm thảm ngàn sầu
Bức cung, Mẹ cựa nhà lầu cũng tan
Con còn có tính gian tham
Ăn cơm của Đất chẳng van Mẹ mà
Kỳ này có Chỉ ban ra
Có nhiều thảm hoạ, kêu la khóc gầm
Mẹ về Mẹ thả Thơ Thần
Để cho con cháu cõi Trần nghe ra
Bao năm thuyết của Mẹ Cha
Báo cho Trần thế nơi xa nơi gần
Trần gian phản lại, chẳng cần
Chẳng tin Thơ lạ vang ngân cõi đời
Cho nên Mẹ mở Hội Trời
Tinh Hoa Quả Đất chọn người có tâm
Làm con sáo hót ca ngân
Để con nay đón Thơ Thần Mẹ Cha
Có tâm, con đón về nhà
Đọc vang Trời Đất, Mẹ mà hả tâm
Thì Mẹ phả độ cho Trần
Đỏ da thắm thịt, đôi chân dẻo bền
Mẹ mong con hãy đáp đền
Lời Thần đã chảy nổi lên Thơ Rồng
Phong quang Mẹ thả Trúc Hồng
Để cuộc thế giới Đại Đồng bốn phương
Đạo Trời mới có văn chương
Đường đi nước bước dẫn đường cháu con
Còn Trời còn Nước còn Non
Mẹ cho Thơ lạ, con còn nghĩ sao?
Viết đây có Đức Nam Tào
Có Ông Sấm Sét đưa vào Sổ Tiên
Để cho con được lòng yên
Thấy Trời giáng bút đêm đêm nổ giòn
Để cầu nòi giống cháu con
Nhớ Nguồn tìm Cội mới còn đời sau.
(LC Việt Nam, 31-5-2006)